CÁC TÁC PHẨM CHÍNH

  • TIẾNG LÒNG, in chung, NXB Văn hóa - Thông tin,1997
  • DẶM ĐỜI, in chung, NXB Văn học, 2001
  • CHÂN TRỜI MỚI, in chung, NXB Văn học, 2003
  • BIỂN ĐỜI, in chung, NXB Văn học, 2008
  • TUYỂN TẬP THƠ, in chung, NXB Văn học, 2010
  • MÊNH MANG... XUÂN, Nguyễn Duy Yên, NXB Văn học, 2009
  • MỘT THOÁNG HƯƠNG XƯA, Nguyễn Duy Yên, NXB Hội Nhà Văn, 2010
  • NGƯỢC DÒNG THỜI GIAN, Đoàn Kim Vân, NXB Văn học, 2008
  • MÙA HOA NHÃN, Đoàn Kim Vân, NXB Văn học, 2010
  • MUÔN NẺO ĐƯỜNG THƠ, Nguyễn Duy Yên, NXB Văn học, 2012
  • TÂM HỒN TÔI, Đoàn Kim Vân, NXB Văn học, 2003

Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011

Đôi mắt nàng Kiều(Duy Yên)


                                                                Khen cho con mắt tinh đời
                                                         Anh hùng đoán giữa trần ai mới già.
                                                                                       Nguyễn Du

Xót thương thân phận nàng Kiều
Sắc tài cam chịu bao điều đắng cay
Mắt buồn từ thủa thơ ngây
Tình duyên trắc trở từ ngày còn thơ
Đạm Tiên tình sử xa xưa
Hiển linh báo mộng hẹn chờ mai sau
Nỗi nhà gặp cảnh lao đao
Mang thân bồ liễu má đào chuộc cha
Cũng liều một kiếp phong ba
Chút riêng Kim Trọng việc nhà cậy em
Quê người rồi cứ đêm đêm
Lệ nhòa đôi mắt con tim rối bời
Thuyền tình rẽ sóng ra khơi
Mênh mông mặt nước chân trời:Về đâu?
Sớm yêu rồi để xa nhau
Gặp cơn hoạn nạn lòng đau đớn lòng
Nghĩ mình muốn thác cho xong
Ngờ đâu lại gặp anh hùng ra tay
Tự tinh sớm tối hiên Tây
Nụ cười khóe mắt làm say anh hùng
Lửa hương đương độ mặn nồng
Mắc mưu mang tiếng giết chồng, cực chưa?
Xót lòng đôi mắt ngẩn ngơ
Đạm Tiên linh ứng vẫn chờ đợi nhau
Tiền Đường một dải sông sâu
Gieo mình cho thoát qua cầu trần ai
Mệnh sinh thượng đế an bài
Tái hồi Kim Trọng nối lời nguyền xưa
Lập riêng, riêng một ngôi chùa
Nương mình cửa Phật muối dưa, nâu sồng
Thương Kiều số kiếp long đong
Chuyện tình khéo đặt ra nông nỗi này
Niềm riêng chứa chất vơi đầy
Lời lời chỉ giáo việc hay cho đời
Non sông còn có đất trời
Ngàn sau còn nhớ những lời Nguyễn Du.

Ngày xuân đọc KIỀU(Kim Vân)


Mở trang Kiều nhớ Nguyễn Du
Hơi thơ còn đọng ngàn thu cho đời
Thương thay cho một kiếp người
Nợ tình ân oán khóc cười dở dang
Kiều thì nhất mực đoan trang
Sắc tài bạc phận đoạn trường đắng cay
Thơ càng đọc, đọc càng say
Mẫu người tốt xấu dở hay giãi bày
Chàng Kim Trọng xót xa thay
Duyên kia bèo bọt nước mây cách vời
Nhìn dòng nước cánh hoa trôi
Tình duyên dang dở đầy vơi nỗi lòng
Tiếc cho một kiếp má hồng
Sớm tàn xuân sắc ở trong cõi đời
Một tuồng những kẻ rong chơi
Tú Bà hang ổ buôn người lầu xanh
Lọc lừa có gã Sở Khanh
Ghen tuông hiếm có tiếng dành Hoạn Thư
Một tay xây dựng cơ đồ
Kiều gặp Từ Hải ơn nhờ cậy trông
Nữ nhi sánh với anh hùng
Giang sơn chiếm cứ vẫy vùng một phương
Mưu sâu kế hiểm khôn lường
Nghe Hồ Tôn Hiến con đường lợi danh
Mắc mưu thế trận tan tành
TỪ đành chết đứng thắng thành bại thua
Kiều xem sống cũng bằng thừa
Đạm Tiên tiền kiếp đã chờ đợi lâu
Tiền Đường sóng cả sông sâu
Gieo theo dòng nước thoát cầu trần gian
Số nàng còn lắm gian nan
Má đào nặng kiếp thoát oan được nào
Qua thời khói lửa binh đao
Tình xưa Kim Trọng nao nao cõi lòng
Dù cho cách trở núi sông
Tìm nàng nối lại duyên nồng ngày xưa
Quản chi dầu dãi nắng mưa
Tái hồi Kim Trọng còn ngờ chiêm bao
Trời cho quả phúc dồi dào
Mặn nồng duyên cũ hợp vào duyên em
Trăng khuya trăng giãi đầy thềm
Tiếng kinh cầu nguyện cửa thiền niềm vui
Nguyễn Du cụ Nguyễn Du ơi!
Thơ Người động đến đất trời bao la
Ngày xuân mở cuốn Kiều ra
Mua vui mà thấy xót xa tình đời.

Xuân Ất Dậu(3-2005)

Qua cửa tử thần(Kim Vân)


                                      Đau ốm nằm lâu nghĩ chán đời
                                      Khỏi rồi sung sướng quá đi thôi
                                      Vô tư trút hết bao sầu muộn
                                      Mở mắt trông ra bát ngát trời
                                      Tóc thả buông lơi đùa trước gió
                                      Môi hồng rạng rỡ nét xinh tươi
                                      Trăm năm chắc hẳn còn xa lắm
                                      Góp mặt trên đời vẫn có tôi.

(*) Bài thơ này làm sau khi ra viện
tháng6-1994.

Vượt qua định mệnh (Kim Vân)


Con thuyền định mệnh hư không
Người đi đãi cát ở trong biển đời
Tìm vàng khắp chồn muôn nơi
Lênh đênh đâu cũng một trời lênh đênh

Hiểm nguy lên thác xuống ghềnh
Non cao thăm thẳm tự mình vượt qua
Ước mong mưa thuận gió hòa
Vườn trần xanh tốt nở hoa bốn mùa.

                                                                                                       12-1994

TU THÂN(Kim Vân)


Người khôn tham nghĩa bỏ vàng
Hòa trong cuộc sống muôn vàn yêu thương
Sống có ích, sống khiêm nhường
Học nhân, học nghĩa tấm gương sáng ngời.

Đừng ham những thú vui chơi
Ẩn trong cạm bẫy biển đời mênh mông
Đua nhau điểm phấn tô hồng
Trắng đen lẫn lộn, đục trong khó lường.

Thương người ăn gió nằm sương
Nắng mưa, sóng nước Đại dương mịt mùng
Sắt son giữ tấm lòng trung
Vui đời trăng gió núi rừng biên cương.

Giận thay những kẻ bất lương
Hại dân, hại nước tìm đường lủi chui
Mưu danh vọng để kiếm lời
Đồng tiền phi nghĩa ăn chơi thỏa lòng.

Điều xấu ấy chớ nên mong
Nhân đức coi trọng ở trong cõi đời
Tu thân học cách làm người
Ngẩng cao đầu giữa đất trời mà đi.

4-2004

GỐM HƯƠNG CANH *(Kim Vân)


Nhớ về miền gốm Hương Canh
Đất nung tạo dáng khối hình đẹp sao
Nâng nghệ thuật tới tầm cao
Thổi hồn vào đất ngọt ngào tình quê.

Danh thơm truyền thống làng nghề
Niềm vui từ đất say mê hết lòng
Bàn tay vàng rất kỳ công
Tạo nên tác phẩm hiến dâng cho đời.

Góp phần vào những thú chơi
Thăng trầm đã trải một thời thịnh suy
Nghề xưa tồn tại duy trì
Nét riêng của gốm, bước đi vững vàng.

Vượt qua thử thách gian nan
Nghệ nhân bám trụ, bám làng, bám dân
Lửa lò rực sáng quanh năm
Truyền nghề con cháu ân cần bảo ban.

Tượng đài,tranh gốm dân gian
Làm tăng vẻ đẹp khang trang cửa nhà
Cũng là từ đất mà ra
Tay người, trí tuệ, tài hoa tạo thành.

Nổi danh gốm sứ Hương canh
Nặng tình với đất trời dành tặng riêng
Dù đi khắp ngả trăm miền
Tình ta, hương đất vững bền thủy chung.

(*)Qua xem triển lãm "Mỹ thuật công nghiệp"
của họa sĩ Lê Duy Ngoạn ở Bảo tàng Vĩnh Phú
(11-8-2004).

Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2011

XUÂN NHÀN(Kim Vân)


Đào phai bên đóa mai vàng
Tình xuân đầm ấm Bắc Nam sum vầy
Trồi non mơn mởn trên cây
Hoa đua sắc thắm, đất say hương trời
Mưa xuân vạn vật sinh sôi
Non sông rạng rỡ cuộc đời đổi thay
Lững lờ từng đám mây bay
Đồng quê xanh tốt vườn đầy trái, hoa
Lộc xuân mang tới mọi nhà
Thanh nhàn tìm thú thơ ca riêng mình
Tơ trời óng ánh rung rinh
Chim ca nhảy nhót trên cành líu lo
Nàng Xuân đến tự bao giờ
Ý thơ dang dở, lời thơ chưa thành
Thời gian lặng lẽ trôi nhanh
Vội vàng giữ để dệt thành mộng mơ
Xuân đi đâu có đợi chờ
Tiếc xuân ra ngẩn vào ngơ một mình
Xa rồi những quãng ngày xanh
Xuân nhàn ngồi viết thơ tình gửi ai?

                              Xuân 1977

TRĂNG XUÂN(Kim Vân)


Trăng xuân vừa hé tơ non
Lá xanh mơn mởn nụ còn khoe duyên
Mênh mông trong cõi u huyền
Hằng Nga xinh đẹp cảnh Tiên trên trời.

Vui đùa theo áng mây trôi
Vừng đông chớm nở tìm nơi ẩn mình
Dân châu Á đón bình minh
Trăng kia chuyển đến tự tình trời Âu

Âm thầm trái đất quay mau
Ngày qua rồi lại canh thâu trăng tàn
Mong sao trời tạnh mây quang
Ấm no, hạnh phúc  trần gian vui mừng.

Cây trổ lộc, lúa nặng bông
Nắng mưa hòa thuận ruộng đồng tốt tươi
Gặp thờivạn vật sinh sôi
Trăng thanh, gió mát đất trời vào xuân.

                     Xuân 2001

BÀI THƠ XUÂN (Kim Vân)


                                                                           Kính tặng chị Ngọc Hương

Em mừng tuổi chị đã cao
Hồn thơ lai láng dạt dào tình xuân
Ung dung trên bước đường trần
Chị em ngày một thêm thân tuổi già
Thời gian vun vút trôi qua
Thơ văn kết đọng mặn mà niềm vui
Trăm năm một kiếp con người
Nước cờ cao thấp cuộc chơi ân tình
Xa lắm rồi tuổi bình minh
Trời cho hai chị em mình còn đây
Cây đời xanh, lộc thêm dầy
Vui cùng trăng gió mà say hương đời
Thơ còn viết mãi chưa thôi
Đa mang duyên nợ đất trời văn chương.

Đầu xuân Giáp Thân (01-2004)

Thứ Năm, 21 tháng 7, 2011

Mùa hoa nhãn (Kim Vân)


                                                                 Bên dòng sông Luộc quê tôi
                                                       Thơm mùa hoa nhãn có người tôi thương.

                                Rặng nhãn ven đê quê hương tôi đó
                                Phố trải dài sông Luộc chảy êm trôi
                                Tuổi thơ tôi qua bao mùa hoa nhãn
                                Đậm hương nồng những kỷ niệm xa xôi
                                Nhớ buổi tan trường trời chiều dịu nắng
                                Lũ bạn bè ngồi xúm xít vui chơi
                                Ngắm lá biếc trổ cành vàng tán rộng
                                Chợ chiều tan khách tản vắng thưa rồi
                                Chuyến đò ngang mấy cánh buồm ngược gió
                                Hạ chớm về hoa nhãn tỏa hương rơi
                                Đời phiêu lãng qua đi như giấc mộng
                                Tóc phai màu dừng gót chốn quê tôi
                                Vẫn con đê với dòng sông vỗ sóng
                                Đôi bờ xanh cùng nhịp bước sánh đôi
                                Hoa nhãn nở sắc vàng tươi óng ả
                                Bầy ong bay tìm mật tới hôn môi
                                Hương vị quê hương gieo vào nỗi nhớ
                                Nặng tình đời hương nhãn trái tim tôi.

                                                                                 3-2001

TRĂNG VÀ BIỂN(Kim Vân)


Trăng gọi biển gió gọi trăng
Đường mây cách trở chị Hằng thấu không?
Thôi đừng nhớ cũng đừng mong
Đành ôm chiếc bóng cho lòng đỡ xa
Lênh đênh mặt biển đôi ta
Sóng xô lớp lớp trăng sa đầy thuyền
Một trời sao biển mông mênh
Thuyền leo ngọn sóng bồng bềnh tóc em
Ước mong mặt nước bình yên
Trăng soi biển cả đêm đêm gọi tình.

                                                                                                           6-1999

Thứ Ba, 19 tháng 7, 2011

Bức tranh thủy mặc Hồ Gươm(Kim Vân)


Chiều thu ngắm cảnh Hồ Gươm
Đường vui nhộn nhịp phố phường khang trang
Mặt hồ xanh nhuộm nắng vàng
Ven hồ rợp mát bóng hàng cây xanh

Ngọc Sơn đền giữa kinh thành
Um tùm cổ thụ vây quanh Kiếm Hồ
Rùa thiêng chuyện kể xa xưa
Gươm thần giúp nước giặc thua mất hồn

Cầu Thê Húc đỏ như son
Đài Nghiên, Tháp Bút chon von giữa trời
Tháp Rùa lồng bóng trăng soi
Đêm thu thanh vắng ta ngồi ngắm trăng

Nỗi niềm riêng với chị Hằng
Dấu xưa còn lại ngàn năm đến giờ
Thăng Long linh địa cố đô
Bức tranh toàn cảnh có Hồ Gươm xanh

Chìm sâu lòng đất Hoàng thành
Viết lên trang sử hùng anh nước nhà
Quanh năm đón khách gần xa
Kính dâng lễ vật hương hoa ngạt ngào

Rập rờn tiếng sóng lao xao
Thoảng cơn gió thổi xạc xào gió ru
Non sông sạch bóng quân thù
Hồ Gươm thắng cảnh Thủ đô anh hùng.

               Thu Kỷ Sửu (2009)

BÓNG RÙA HỒ GƯƠM (Kim Vân)


                            Xanh thẳm Hồ Gươm giữa kinh thành
                            Tháp Rùa in bóng nước lung linh
                            Đã trải bao thu mùa lá rụng
                            Chứng kiến bao lần lửa chiến tranh.

                            Rùa ứng linh thiêng đã góp công
                            Giúp vua Lê Lợi giữ non sông
                            Gươm thần trao tặng xua tan giặc
                            Chiến công lừng lẫy đất Thăng Long.

                            Thắng giặc gươm kia trả lại Rùa
                            Hồ Gươm truyền thuyết tự xa xưa
                            Rồng vàng bay lượn tung theo gió
                            Một thoáng nổi lên bóng dáng Rùa.

                            Thần Rùa sinh sống ở nơi đây
                            Ở ẩn đáy hồ có ai hay?
                            Đôi lúc nổi lên trên mặt nước
                            Hình hài giỡn sóng giữa trời mây.

                                                                                                 01-2010

Thứ Hai, 18 tháng 7, 2011

THÀNH PHỐ BIỂN(Kim Vân)


                                       Ai từng qua Nha Trang
                                       Phố dài theo bờ biển
                                       Nghe sóng vỗ âm vang
                                       Bên hàng dừa rủ bóng

                                       Nơi đây vui cuộc sống
                                       Với biển cả mênh mông
                                       Hương thơm của vị mặn
                                       Chẳng quản gió bão giông

                                       Ngoài khơi tàu xuôi ngược
                                       Nhộn nhịp suốt quanh năm
                                       Xóm chài vui tấp nập
                                       Mong đợi mẻ lưới quăng

                                       Cá đầy thuyền về bến
                                       Đời vui cùng gió trăng
                                       Biển xanh núi trùng điệp
                                       Mây chiều tỏa sương giăng

                                       Với nhìn nơi xa thẳm
                                       Thả hồn vào không trung
                                       Như thấy Trường Sa đảo
                                       Hiên ngang và ung dung

                                       Yêu sao thành phố biển
                                       Lòng mình hằng ước mong
                                       Thanh bình vui cuộc sống
                                       Trời cao luôn xanh trong.

                                                                                          Nha Trang 6-1998

LỄ HỘI HOA XUÂN (Kim Vân)


Thăng Long đại lễ ngàn năm
Mở trang lịch sử Canh Dần từ đây*
Sao vàng phấp phới tung bay
Ngọn cờ Độc lập dựng xây nước hùng
Tưng bừng lễ hội non sông
Trăm hoa đua nở giữa lòng Thủ đô
Linh thiêng mảnh đất Kiếm Hồ
Chào mừng năm mới Thần Rùa hiện lên
Vui cùng con cháu Rồng Tiên
Dân an nước thịnh vững bền dài lâu
Lẵng hoa tươi thắm muôn màu
Điểm tô Thê Húc cây cầu đỏ son
Đường vào đảo nhỏ Ngọc Sơn
Um tùm cổ thụ sóng vờn vây quanh
Nghìn năm còn đó kinh thành
Hào hoa nếp sống văn minh để đời
Bay bay lấm tấm mưa rơi
Người người cùng với đất trời vào xuân
Quên đi bao nỗi nhọc nhằn
Mừng vui nhộn nhịp đón năm mới về
Công trường, nhà máy, đồng quê
Thi đua sản xuất bộn bề quanh năm
Hướng về Đại lễ Thăng Long
Công ơn Đảng, Bác vun trồng tốt tươi
Ngàn năm nay đã tới rồi
Ngàn năm sau nữa đất trời đổi thay
Nước non vẫn nước non này
Việt Nam Độc Lập dựng xây cơ đồ.

                   Hà nội 01-01-2010
*Năm Canh Dần (2010)